Đối mặt với lời chất vấn của huyện trưởng, Ngũ Kính Tùng hoàn toàn chọn cách đứng im chịu mắng, không dám nảy ra chút ý nghĩ cãi lại nào, ngoan ngoãn nhận lỗi: “Huyện trưởng, đúng là chúng tôi đã sơ suất, tôi sẽ lập tức cử người qua xử lý.”
Nói thật, bị huyện trưởng phê bình, hắn thấy cũng hơi oan, nhưng cũng không hẳn là oan lắm.
Lúc đó Hồ Hỉ Quý và Lư XX chỉ bị thương nhẹ, nên được đưa thẳng tới bệnh viện băng bó xử lý. Đội điều tra hình sự cân nhắc theo hướng nhân văn nên chọn lấy lời khai luôn ở bệnh viện.
Ban đầu hai người này còn chối đây đẩy, nói rằng bọn chúng chỉ đi đòi nợ bình thường, hoàn toàn không hiểu vì sao Tề Hạo Nhiên lại nổi điên lên, làm ra chuyện giết người điên rồ như thế.
Nhưng sau khi điều tra viên đưa ra lời khai của Tề Lệ, Tề Hạo Nhiên và hàng xóm xung quanh, hai người này lại lập tức đổi giọng, nói rằng Ngụy Trường Đạt và Tiền Đồng Hoa chỉ dọa mẹ con Tề Lệ với Tề Hạo Nhiên thôi. Còn dù Ngụy Trường Đạt và Tiền Đồng Hoa có làm gì quá đáng thật, thì cũng chẳng liên quan tới bọn chúng, vì bọn chúng đâu có làm gì.
