TRUYỆN FULL

[Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Chương 76: Long ca nói rồi...

Keng!

Lương Duy Thạch vừa lấy cơm xong, quay người lại thì lỡ va phải một nam đồng nghiệp đứng sau.

Chiếc bát không trên khay cơm của gã kia rơi xuống đất, kêu loảng xoảng.

Lương Duy Thạch vừa định mở miệng xin lỗi thì đã nghe đối phương chửi đổng, giọng điệu chẳng khách khí chút nào: "Mù à? Đi đứng không có mắt à?"

Lương Duy Thạch liếc nhìn đối phương. Nếu nhớ không nhầm thì gã này họ Cung, làm cùng phòng với Diệp Thiến Thiến.

Tuần trước đi team building cơ quan, gã còn xoắn xuýt mời rượu hắn.

So với vẻ nịnh nọt nhiệt tình khi ấy, nhìn lại cái bản mặt bố láo bây giờ, Lương Duy Thạch chỉ biết cảm thán: Đến tắc kè hoa cũng không đổi màu nhanh bằng cái ngữ này.

Dù là hả hê hay muốn dậu đổ bìm leo thì cũng đâu cần lộ liễu thế chứ?

Một là cố tình, hai là ngu thật.

Dạng nào thì Lương Duy Thạch cũng chẳng thèm chấp nhặt với kẻ tiểu nhân, hắn bưng khay cơm định bỏ đi.

Thế nhưng Cung Vĩnh Phi được đà lấn tới, túm chặt tay Lương Duy Thạch, mặt lạnh tanh quát lớn: "Nhặt lên! Tao bảo mày nhặt cái bát lên!"

Lương Duy Thạch nhìn cái mặt đáng ghét của gã, lại nhìn khay cơm trên tay mình. Ừm, không to không nhỏ, cầm rất thuận tay, rõ ràng cái khay này sinh ra là để in lên mặt gã kia mà!

Đúng lúc này, Vương Đông Nguyên sải bước đi tới, lạnh lùng ra lệnh cho Cung Vĩnh Phi: "Nhặt lên! Tôi bảo cậu nhặt cái bát lên!"

Cung Vĩnh Phi im như thóc, ngoan ngoãn cúi xuống nhặt bát rồi cúp đuôi lủi sang một bên.

Gan to bằng trời gã cũng chẳng dám bật lại Phó Bí thư Huyện ủy.

Dù Vương Đông Nguyên có bị "đi đày" xuống đây thì cũng không phải người mà một thằng Phó Chủ nhiệm Khoa viên quèn như gã chọc vào được.

Hừ, coi như thằng họ Lương mày đỏ!

Cung Vĩnh Phi lén nhìn Tôn Hồng Đạt - Phó Chủ nhiệm Văn phòng kiêm Chủ nhiệm Phòng Giám sát, thầm nghĩ vụ này không trách gã được, có trách thì trách Vương Đông Nguyên lo chuyện bao đồng.

"Ăn cơm đi!"

Vương Đông Nguyên vỗ vai Lương Duy Thạch, giọng dịu đi đôi chút rồi quay lưng bỏ đi.

Lương Duy Thạch lẳng lặng về chỗ, mắt liếc qua Cung Vĩnh Phi đang ngồi cách đó không xa. Cũng may cho mày là Phó Bí thư Vương giải vây đấy, không thì ông đây đã cho cái khay vào mặt, để mày hiểu tại sao hoa lại hồng rồi.

Ăn trưa xong, chiều hắn lại ngồi chơi xơi nước ở văn phòng mấy tiếng rồi tan sở đúng giờ.

Giờ đây chẳng phải viết lách, chẳng cần lên lịch trình, cũng chẳng phải tháp tùng lãnh đạo chạy ngược chạy xuôi, hiếm khi được rảnh rang thế này, sướng thật!

Thế nhưng, vừa khéo léo từ chối lời mời của đám Từ Đan, bắt taxi về đến cổng nhà, tạt vào tiệm tạp hóa gần đó mua gói mì thì biến cố ập đến.

Một đám côn đồ tay lăm lăm dao gậy bất ngờ xông vào, chặn đứng hắn trong tiệm tạp hóa chật hẹp.

"Mày là Lương Duy Thạch hả?" Tên cầm đầu mặt mũi hung tợn, chĩa dao vào mặt Lương Duy Thạch, gằn giọng hỏi.Lương Duy Thạch liếc nhìn ông chủ tiệm tạp hóa mặt mày đang tái mét bên cạnh, rồi lại nhìn sang đứa cháu gái mới chừng sáu bảy tuổi của ông cụ, từ từ giơ hai tay lên nói với tên cầm đầu: "Ở đây có người già trẻ nhỏ, có chuyện gì thì ra ngoài giải quyết được không?"

Tên đàn em cầm gậy trợn mắt, gân cổ chửi: "Ra cái mả mẹ gì mà ra! Bố mày xử mày ngay tại... Á!"

Lời còn chưa dứt, gã đã ăn trọn một cái tát của đại ca.

"Được, trượng nghĩa lắm!"

Tên cầm đầu trẻ tuổi nhướng mày, sau đó dẫn đàn em rút ra khỏi tiệm tạp hóa.

Lương Duy Thạch vừa bước ra khỏi cửa, thừa cơ tung ngay một cước đạp ngã tên đứng gần nhất, sau đó xoay người định bỏ chạy, nhưng lại bị hai tên khác đã đề phòng từ trước dùng dao phay và gậy gộc chặn đường.

"Được, gian xảo lắm!"

Tên cầm đầu cười khẩy, sau đó vung dao phay dẫn đầu lao vào.

Kết quả chỉ mới giáp mặt, gã đã bị Lương Duy Thạch đá trúng hạ bộ, quỳ sụp xuống đất.

"Được... thâm lắm!"

Tên cầm đầu đau đến toát mồ hôi hột, nhưng vẫn cố rặn ra một câu rồi mới ôm bụng ngã lăn ra đất.

Lương Duy Thạch ngẩn người, thầm nghĩ thằng cha này đến tấu hài hay đến nộp mạng vậy?

Không kịp nghĩ nhiều, hắn vội nhặt con dao phay dưới đất lên, chĩa về phía đám đàn em còn lại quát lớn: "Thằng nào dám bước tới, tao chém chết thằng đó trước!"

"Anh Tường!" Đám đàn em kinh hãi thất sắc, nhưng vì sợ làm hại đại ca nên không dám manh động.

Nghe thấy tiếng gọi "Tường ca", ánh mắt Lương Duy Thạch lóe lên vẻ kỳ lạ. Một tay hắn cầm điện thoại đã bấm số, tiếp tục dọa: "Tao báo công an rồi, cùng lắm năm phút nữa xe tuần tra sẽ tới đây. Thằng nào không muốn xộ khám thì cút ngay!"

"Tụi bay chạy mau, nó không dám làm gì tao đâu! Cùng lắm tao vào đồn ngồi vài bữa là ra! Nghe tao, chạy hết đi!" Tường ca nằm dưới đất, cố sức vẫy tay hét lớn với đám đàn em.

Đám đàn em rưng rưng nước mắt, nghe tiếng còi cảnh sát hú từ xa, chúng đành phải nghe lời đại ca, nhanh chóng tản ra bỏ chạy.

"Được, nghĩa khí lắm!"

Lương Duy Thạch khen một câu, rồi cười như không cười hỏi: "Là Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành phái cậu tới phải không?"

Tường ca cười hì hì: "Chuẩn luôn, ngoài bọn họ ra thì còn ai dám kiếm chuyện với anh chứ!"

Lương Duy Thạch gật đầu, hỏi tiếp: "Cậu theo Trương Tiểu Long bao lâu rồi?"

Tường ca dáo dác nhìn quanh, cố tình hạ thấp giọng: "Đừng có nói bậy, bây giờ em với anh Long như nước với lửa, không đội trời chung, tranh giành địa bàn đến sứt đầu mẻ trán, vì đàn bà mà tranh phong ghen tuông..."

Lương Duy Thạch mỉm cười: "Hôm trước Trương Tiểu Long có gọi cho tôi, bảo là đã cài một người vào chỗ Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành, tên là cái gì mà... Lão Phượng Tường thì phải!"

Tường ca vội vàng đính chính: "Là Lao Phượng Tường, Lao trong lao tâm khổ tứ ấy..."

Lương Duy Thạch lờ đi lời đính chính của đối phương, tò mò hỏi: "Thật ra tôi hơi thắc mắc, cậu đi theo Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành, lẽ ra phải có tiền đồ hơn đi theo Trương Tiểu Long chứ?"Lao Phượng Tường thu lại vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc đáp: "Anh vừa nói rồi còn gì? Em, đủ nghĩa khí!"

Lương Duy Thạch thầm thở dài. Thôi xong, lại thêm một thằng ngốc bị phim Cổ Hoặc Tử đầu độc nặng rồi.

Hắn ném con dao phay xuống đất, xua tay bảo Lao Phượng Tường: "Được rồi, tôi không hỏi nữa. Cảnh sát sắp đến nơi rồi, cậu mau đi đi."

Vừa rồi hắn không hề dọa suông đám tiểu lưu manh kia. Để đề phòng Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành giở trò hèn hạ, hắn đã sớm chuẩn bị hai phương án. Một là dặn dò kỹ lưỡng Trương Tiểu Long thay mình giám sát động tĩnh của hai tên kia.

Hai là đã bàn bạc trước với cấp dưới cũ của cha, cũng là huynh đệ hoạn nạn kiếp trước của hắn - Phó Đại đội trưởng Đại đội Quản lý Trị an Trình Dũng. Chỉ cần một cú điện thoại, xe tuần tra cắm chốt gần khu nhà thuê sẽ lập tức có mặt.

Lao Phượng Tường lắc đầu, cười nói: "Em không đi. Em phải đợi cảnh sát đến bắt, đợi họ thẩm vấn nghiêm ngặt, rồi em sẽ khai sạch sành sanh chuyện Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành sai khiến em bắt cóc, hành hung anh!"

"Long ca bảo cái này gọi là Phản gián kế với cả Khổ nhục kế. Long ca còn bảo, chỉ có làm thế mới giải quyết tận gốc vấn đề, để Thạch ca sống dễ thở hơn một chút..."

Lương Duy Thạch sững người, sau đó bực bội mắng: "Khổ nhục kế cái chó gì! Tao thấy tụi mày là ngu xuẩn thì có!"

"Mày tưởng Phan Bỉnh Nhân với Dư Cương là đồ ăn chay chắc? Tưởng họ trơ mắt nhìn con trai gặp chuyện mà không quản à? Với lại, cho dù có khép được tội cho Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành, thì cái thằng ngốc là mày cũng phải đi tù đấy, biết chưa?"

Lao Phượng Tường tỉnh bơ đáp: "Long ca bảo rồi, sợ ngồi tù thì đừng có lăn lộn xã hội! Long ca còn bảo, đã lăn lộn thì phải vì anh em xả thân. Long ca còn bảo... Á... Á!"

Lương Duy Thạch sút liên tiếp mấy cái vào mông đối phương, miệng chửi cho bõ tức: "Này thì Long ca nói này, này thì Long ca bảo này..."

Miệng thì mắng, nhưng trong lòng hắn lại thầm thở dài.

Khi hắn rơi vào khốn cảnh, sa sút vô cùng, người xung quanh kẻ thì đứng ngoài cuộc, kẻ thì hả hê, kẻ lại thừa cơ giáng họa. Chỉ duy nhất Trương Tiểu Long - cái tên cứng đầu ấy - là dốc hết sức lực tìm cách giúp đỡ hắn.

Hắn có thể thừa nhận rằng, mình đã bị cặp "Ngọa Long Phượng Sồ" này làm cho cảm động rồi không?