TRUYỆN FULL

[Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Chương 57: Thể diện là do tự mình giành lấy

Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần cứ thế ngơ ngác bước ra khỏi cổng, rồi lại mơ màng bắt tay Đội trưởng Tạ - người đang đích thân tiễn họ ra ngoài.

Vẻ mặt Đội trưởng Tạ đầy áy náy, lời lẽ liên tục nhấn mạnh rằng do năng lực một số cảnh sát còn hạn chế, phương pháp làm việc chưa chuẩn mực, nhất định sẽ nghiêm túc phê bình và xử lý. Ông mong hai người thông cảm cho sự bất tiện này.

Viên cảnh sát phụ trách lấy lời khai ban nãy cũng bước tới thành khẩn xin lỗi, nhận là do mình làm việc chưa đủ tỉ mỉ, để xảy ra sai sót khiến hai người phải chịu ấm ức.

Tục ngữ có câu "giơ tay không đánh người mặt cười", huống hồ người ta đã thành ý đến thế, lại còn cho mình đủ mặt mũi. Cộng thêm việc hai thằng chẳng sứt mẻ miếng da nào, thế thì còn làm gì được nữa?

Đương nhiên là chọn tha thứ rồi!

Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần tỏ ra rộng lượng, coi đây chỉ là hiểu lầm nho nhỏ do trùng hợp, hoàn toàn thông cảm cho sai sót của các đồng chí công an. Cuối cùng, đôi bên lại bắt tay, bịn rịn vẫy chào tạm biệt. Cảnh tượng cảm động này khắc họa sâu sắc tình quân dân cá nước, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau.

Sau đó, vừa quay người lại, hai người liền nhìn thấy La Hạo, Từ Kính Triết đang đứng cách đó không xa, cùng đám bạn học đang hóng kết quả hoặc chờ xem kịch hay.

Hai thằng nhìn nhau, rồi sải bước đi tới.

"Đúng là bị cái mồm quạ của mày đoán trúng rồi. Vừa nãy Duy Thạch gọi điện bảo tao là: 'Chả có việc gì đâu, tí nữa ra ngoài uống rượu tiếp'. Đấy mày xem, bọn tao chẳng phải đã ra rồi sao?"

Trình Vũ Bằng cười híp mắt, thưởng thức khuôn mặt đang chuyển sang màu gan heo của La Hạo và Từ Kính Triết. Lời gã nói ra đúng là chọc tức người ta đến chết.

Hác Minh Thần cũng hùa theo, giọng đầy mỉa mai: "Sao hả? Thất vọng lắm đúng không? Khác xa tưởng tượng của các cậu à? Lúc nãy có đứa nào to mồm gáy to lắm mà nhỉ? Ồ đúng rồi: 'Đừng nói là liên lạc viên của Bí thư Huyện ủy, có là Bí thư Huyện ủy đến cũng tắt điện'. Giờ mở to mắt ra mà nhìn xem, rốt cuộc là có tác dụng hay không?"

Hai thằng châm chọc cho sướng mồm, chẳng thèm để đối phương kịp bật lại câu nào, cứ thế khoác vai nhau cười ha hả rồi nghênh ngang bỏ đi.

Đúng là Thạch Đầu nhìn xa trông rộng. Cái họp lớp khỉ gió này lẽ ra không nên đi, nhạt toẹt, thà mấy anh em tụ tập làm vài ly còn sướng hơn!

Từ Kính Triết và La Hạo nhìn theo bóng lưng hai người kia mà phổi sắp nổ tung vì tức. Nhất là khi thấy ánh mắt khác lạ của đám bạn học xung quanh, bọn hắn càng thêm vừa thẹn vừa giận, máu dồn hết lên não.

Vừa nãy còn to mồm, bô bô cái giọng dạy đời người ta, kết quả bị người ta dùng hành động thực tế vả cho một cú đau điếng.

Phương Á Vinh và Chu Hoa Lâm nhìn nhau đầy hối hận. Hình như... tối nay bọn hắn quỳ hơi sớm thì phải!

Biết sớm Thạch Đầu có ô dù to như thế ở Cục Công an thành phố, thì lúc nãy bị cảnh sát dọa, cứ cắn răng kiên trì thêm tí nữa có phải là qua chuyện rồi không?

Triệu Khả Oánh đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Hình bóng đã mờ nhạt nơi sâu thẳm ký ức bỗng chốc trở nên rõ nét, thậm chí từng chi tiết nhỏ nhặt khi hai người bên nhau thời cấp ba cũng ùa về như những thước phim quay chậm.Hồi đó, cô có tình cảm với Lương Duy Thạch, và cô tin cậu ấy cũng vậy. Chỉ là cả hai đều mải mê học hành nên chưa có cơ hội chọc thủng lớp giấy ngăn cách mỏng manh ấy.

Lần họp lớp này Lương Duy Thạch tuy không đến, nhưng lại khiến cô chú ý hơn bất kỳ ai có mặt. Đặc biệt là sóng gió trước mắt này càng khiến lòng cô dấy lên những cảm xúc khó tả.

Đám bạn học còn lại không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Đâu rồi cái vụ dạy cho Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần một bài học nhớ đời? Với cả, rốt cuộc là ai mới không biết trời cao đất dày là gì đây?

Tưởng ghê gớm thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế?

Xem ra La Hạo vẫn y như hồi cấp ba – học hành đội sổ, đánh đấm như gà, ngoài nịnh hót ra thì chỉ được cái giỏi chém gió!

Nhìn lại Lương Duy Thạch người ta xem – học giỏi đánh hăng, phong độ ngời ngời như tiểu bá vương, ngày xưa biết bao cô nàng nguyện sống chết vì hắn...

Lần tụ tập này Lương Duy Thạch vắng mặt, bọn họ tiếc thật sự!

"Kính Triết, Hạo, chúng ta về trước đi!"

Trong mắt Hạ Dung ánh lên vẻ kinh ngạc và suy tư. Cô biết thừa Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần gia cảnh bình thường, chẳng có vẹo gì. Việc họ tai qua nạn khỏi tối nay hoàn toàn là nhờ cuộc điện thoại gọi cho Lương Duy Thạch.

Nhưng vấn đề là La Hạo nói không sai, ngay cả Bí thư Huyện ủy cũng chẳng thể can thiệp vào công việc thường ngày của Cục Công an thành phố, Lương Duy Thạch chỉ là một liên lạc viên quèn thì làm sao có bản lĩnh đó?

Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc, tốt nhất là nên cẩn trọng.

Thế nhưng, Từ Kính Triết và La Hạo đều gạt phăng đề nghị của cô.

Về thế nào được! Cãi nhau thì bị chửi cho tắt đài, đánh nhau thì bị đập cho què quặt, tối nay mà không xử đẹp hai thằng kia thì sau này còn mặt mũi nào mà ra vẻ ông nọ bà kia nữa!

Mặt Từ Kính Triết xanh mét, hắn gọi ngay cho ông cậu Ngô Kiến Nghiệp, hậm hực kêu ca: "Cậu à, cậu tìm người kiểu gì thế? Cái ông Phó cục trưởng Tiền gì đó nói năng chẳng có trọng lượng gì cả. Bên Đội Cảnh sát trật tự thả luôn mấy thằng đánh cháu rồi!"

Nghe vậy, sắc mặt Ngô Kiến Nghiệp sa sầm, quay sang gọi ngay cho Tiền Kim Phong - Phó Cục trưởng phụ trách mảng an ninh trật tự của Cục Công an thành phố.

"Thư ký trưởng Ngô, tôi đang định báo cáo với anh việc này đây. Là Phó Cục trưởng Trịnh bên tôi trực tiếp chỉ đạo Đội trưởng Tạ Quang Huy thả người, tôi cũng hết cách!"

Tiền Kim Phong giải thích đầy bất lực.

Quan trên một cấp đè chết người. Trịnh Trí Kiệt là Thường vụ Phó cục trưởng, nhưng thực quyền chẳng khác gì người đứng đầu. Bởi chức Cục trưởng do Ủy viên Thường vụ Thành ủy, Bí thư Ủy ban Chính pháp Diêu Chấn Trung kiêm nhiệm, mà trọng tâm công việc của Bí thư Diêu chủ yếu nằm ở Thành ủy, mấy việc vặt ở Cục Công an ông ấy ít khi ngó tới.

Thế nên mấy cái "chuyện cỏn con" như tối nay, đương nhiên là Trịnh Trí Kiệt toàn quyền quyết định.

Ngô Kiến Nghiệp hừ lạnh, đành bấm số gọi cho Trịnh Trí Kiệt, cố gắng kiềm chế giọng điệu để bày tỏ sự bất mãn.

"Tôi cũng chỉ làm theo chỉ thị của lãnh đạo Thành ủy thôi. Nguyên nhân cụ thể lãnh đạo không nói, tôi cũng chẳng dám hỏi. Dù sao cấp trên cũng chỉ phán một câu: hoặc là bắt hết, hoặc là thả hết! Tôi thấy chuyện bé bằng cái móng tay này mà làm ầm ĩ lên thì ảnh hưởng không tốt, chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, nên thả hết cho xong. Thư ký trưởng Ngô thấy tôi xử lý thế có ổn không?"Trịnh Trí Kiệt dùng giọng điệu mềm mỏng nhất để nói ra những lời cứng rắn nhất.

Ông ta chẳng sợ bị bóc mẽ, dù sao Lãnh đạo Thành ủy cũng có năm bảy vị, ông không nói rõ là ai, có bản lĩnh thì cứ đi mà xác minh từng người một.

Tóm lại tình hình là thế đấy, không phục thì ông làm gì được tôi nào!

Ngô Kiến Nghiệp đúng là muốn lao vào "cắn" Trịnh Trí Kiệt một cái thật, nhưng ngặt nỗi hắn chỉ là Thư ký trưởng Thành phố, hoàn toàn không có quyền ra lệnh hay chỉ đạo được gã này.

Một khi Trịnh Trí Kiệt đã quyết không nể mặt, thì ngoài việc tìm cơ hội dèm pha vài câu trước mặt Thị trưởng, hắn cũng chẳng còn cách trả đũa nào ra hồn.

Cục tức này dù không muốn nuốt, hắn cũng bắt buộc phải nuốt trôi!

Nghe ông cậu trả lời xong, Từ Kính Triết suýt thì không tin vào tai mình. Thế nhưng hắn phản ứng cực nhanh, lập tức chỉnh lại nét mặt, cố tình cao giọng vẻ nghiêm túc: "Cái gì? Đích thân đến xin lỗi cháu á? Ừm, được rồi, nể mặt Hạ Dung, cháu sẽ cho tên họ Lương kia một cơ hội!"

Hạ Dung sững sờ nhìn bạn trai, trong đầu bỗng nảy ra một câu — "Thể diện là do tự mình cho mình!"