Lạc Tồn Lương, tức Lạc tổng, luôn tự cho mình là kiểu người rất coi trọng tình thân, cũng rất có nghĩa khí.
Trước kia, gã nối nghiệp cha, làm ở Cục Lương thực huyện Tây Phong. Sau đó vì hùn với người khác tham ô tiền công nên bị đuổi việc.
Trắng tay, gã dứt khoát lên thành phố nương nhờ một người họ hàng xa, từ đó mở ra cuộc đời mới, phất lên nhờ nghề đòi nợ!
Dựa vào cái máu liều, đã ác với người khác mà còn ác luôn với chính mình, từ vụ đòi nợ đầu tiên cho tới khi tự mở công ty cho vay, lên làm ông chủ, tỷ lệ đòi nợ thành công của gã luôn giữ ở mức một trăm phần trăm.
Khi truyền kinh nghiệm đòi nợ cho đám người làm, trong đó có cả Ngụy Trường Đạt, chồng của em họ mình, gã từng nói thẳng: “Tao, Lạc Tồn Lương, lăn lộn được đến hôm nay là nhờ đúng ba thứ: ‘ác’, ‘trơ mặt’ và ‘bất chấp mọi thủ đoạn’!”
