Dương Lệ Vân đưa lý lẽ ra, phân tích đầu đuôi rõ ràng, lời nào lời nấy cũng chân thành hết mức.
Nhưng chị cả, anh rể cả và mẹ cô lại chẳng nghe lọt lấy một câu.
Đến cả anh trai là Dương Tú Phong cũng đứng bên cạnh hùa vào: “Lệ Vân, anh biết em khó xử, nhưng em là dì của nó, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn cháu trai ngồi tù sao?”
“Bây giờ em với Lương huyện trưởng chẳng phải đang qua lại rất tốt à? Hai người bàn xem sao, biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không có, chắc cũng không khó đâu nhỉ?”
Dương Lệ Vân bực không chịu nổi. Ông anh này của cô đúng là được đằng chân lân đằng đầu, không những không nói đỡ cho cô, ngược lại còn hùa với chị cả ép cô.
