Hai câu đó sát thương chẳng khác gì hai nhát dao đâm thẳng vào tim, chọc đến mức ngực Tiền Tự Lực nghẹn cứng, một hơi mắc giữa cổ họng, nuốt không trôi mà nhả cũng không ra, làm cả gương mặt tròn vo của hắn đỏ bầm như gan heo.
Mẹ nó, Lương Duy Thạch chỉ còn thiếu nước chỉ thẳng vào mũi hắn mà nói: Mày không hiểu tiếng người à? Cả cái phòng này, chỉ có mình mày là oai nhất chắc?
Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, Đinh Diệu Huy, Phó bí thư trưởng Thành ủy, vội đứng dậy, kéo tay Tiền Tự Lực ra mặt giảng hòa: “Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi mà. Tiền tổng chỉ là người thẳng tính, Duy Thạch, cậu đừng phản ứng dữ quá. Vừa nãy bí thư cũng nói rồi, uống rượu là nhìn thành ý, chỉ cần có thành ý thì không ai ép ai cả.”
Quan hệ riêng giữa hắn và Dương Lệ Vân vốn khá tốt. Vụ cưỡng chế giải tỏa lần trước, hắn cũng nhận lời Dương Lệ Vân đi nói chuyện với Chung Lý Thông.
Còn với Lương Duy Thạch, một người trẻ tuổi cực kỳ có năng lực, ấn tượng của hắn từ trước đến nay vẫn luôn rất tốt. Cho nên mấy lời này, vừa là để giải vây cho Tiền Tự Lực, vừa là vì hắn lo Lương Duy Thạch quá cứng, lát nữa khó mà thu xếp êm đẹp.
