Chung Xương Lâm thầm chửi trong bụng, cái vị Phó Bí thư Huyện ủy này đúng là chẳng dễ gần chút nào, cũng không nể mặt ông già hơn bảy mươi tuổi như ông. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, người ta là lãnh đạo Huyện ủy, gọi ông qua đó nói chuyện thì cũng chẳng có gì sai.
Chỉ cần đạt được mục đích, moi được khoản bồi thường gấp đôi, thì đừng nói là đến văn phòng, bảo ông dập đầu hai cái ông cũng chẳng thấy có gì khó chấp nhận!
Cả đời này, trong lòng ông, tiền mới là thứ quan trọng nhất!
“Bố tôi bị bệnh tim, phải có người đi cùng. Tôi đi với bố.” Con trai thứ hai là Chung Lý Minh đảo mắt một cái, bước lên đỡ lấy tay cha, rồi nói với Phó Chủ nhiệm La.
Hắn sợ ông già lú lẫn, bị Phó Bí thư Lương kia gài bẫy. Có hắn đi cùng thì còn đề phòng được chuyện đó.
