Bàn tay siết chặt chiếc cốc của Dương Lệ Vân đã trắng bệch vì dùng sức quá mạnh.
Chẳng cần soi gương bà cũng biết sắc mặt mình lúc này chắc chắn cực kỳ khó coi.
Bà cứ ngỡ dựa vào đặc quyền của Bí thư Huyện ủy, ép buộc đưa Thu Mai lên thay thế một Hà Khánh không biết nghe lời, thì Lương Duy Thạch dù có gai mắt đến mấy cũng chỉ đành trơ mắt đứng nhìn.
Bà cứ ngỡ Thu Mai làm theo chỉ thị của mình, thành công hủy bỏ án phạt đình chỉ hoạt động chờ chỉnh đốn đối với Thái Dương Giải Trí Thành và Tinh Quang Dạ Tổng Hội, đồng thời thả cháu trai bà ra, đồng nghĩa với việc Lương Duy Thạch buộc phải chấp nhận sự thật: quyền kiểm soát Cục Công an huyện đã đổi chủ.
Bà cứ ngỡ có thể mượn chuyện xảy ra đêm qua, lấy cớ vô tổ chức, vô kỷ luật, coi thường lãnh đạo để hỏi tội Hà Khánh, từ đó đạt được mục đích đả kích Lương Duy Thạch.
