Nhà họ Lý đã quen với cảnh Lý Long ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo bên ngoài. Bữa tối hôm nay vẫn là món canh thịt cừu nóng hổi.
"Cường Cường, sao cục xương này con gặm chưa sạch thế?" Lương Nguyệt Mai chỉ vào miếng xương bên cạnh bát Lý Cường, sa sầm mặt mày hỏi: "Con có biết thế là lãng phí lắm không hả?"
"Nhưng mà toàn là gân thôi, dắt răng lắm, chẳng ngon bằng thịt..." Lý Cường hơi ấm ức biện minh.
"Dắt răng là không ăn nữa à? Mới được ăn thịt mấy bữa mà đã bắt đầu chê ỏng chê eo rồi hả? Ngày xưa gặm xương, con gặm sạch đến mức chó nhìn thấy cũng phải tức chết, làm gì còn sót lại tí gân tí da nào!"
"Thôi thôi," Lý Kiến Quốc cười xòa giảng hòa, "Cường Cường, con nhớ nhé, không được lãng phí lương thực, nhất là thịt. Cái này là chú Út vất vả lắm mới kiếm về được đấy, con hiểu chưa?"
