“Đại ca, xin lỗi nhé. Hiểu lầm, toàn là hiểu lầm thôi! Thế này đi, trên người tôi vẫn còn mấy chục tệ, coi như xin bồi tội. Anh tha cho bọn tôi một con đường sống, sau này còn dài, kiểu gì chẳng có lúc gặp lại, biết đâu đến lúc đó anh em tôi còn giúp được việc cho anh...”
“Đúng đúng đúng, làm người thì nên chừa cho nhau chút đường lui, biết đâu sau này còn gặp lại...”
“Bỏ súng với mấy món đồ khác xuống.” Lý Long nói, “Ngồi xổm xuống. Tao cũng chẳng bắt chúng mày quỳ. Móc hết tiền trong người ra.”
Hắn vừa chĩa súng vừa đi lên phía trước, vừa lạnh lùng ra lệnh.
Chỗ này cách chốt kiểm tra ở cầu lớn còn năm sáu cây số, cách khu vực thành phố Thạch Thành cũng phải ba bốn cây số, hai bên đường lại toàn là cây bạch dương, đúng là chỗ quá thích hợp để ra tay làm bậy.Nếu không thì Lý Long cũng chẳng thể hết lần này đến lần khác đụng phải kiểu chuyện như thế.
