Xuống tàu rồi mà Lý An Quốc vẫn còn thấy lạ, lúc đi Bắc Cương thì chẳng có chuyện gì, lúc về lại đụng liền hai vụ, chẳng lẽ đúng là có số hút trộm?
Thôi, mau về nhà thì hơn.
Quảng trường nhà ga người qua kẻ lại đông nghịt, nhiệt độ ở đây cao hơn Bắc Cương rất nhiều, cơ bản vào khoảng không độ.Nhưng vừa ra khỏi ga, Lý Tuấn Phong vẫn không nhịn được mà kéo chặt áo lại, nói:
“Trời gì mà lạnh thế! Lạnh ẩm lạnh ướt! Cảm giác đến lúc mò cá ở Tiểu Hải Tử cũng không lạnh thế này... Khó chịu chết đi được!”
“Đi thôi, kiếm gì ăn trưa rồi bắt xe về nhà. Mấy tháng nay toàn ăn đồ Bắc Cương, tôi cũng hơi nhớ cơm nhà rồi.” Trần Hưng Bang không nghĩ nhiều về chuyện này, mỗi nơi một khác, cảm giác đương nhiên cũng khác. Trước khi xuống tàu, ông đã chuẩn bị tinh thần rồi.
