Mà thỏ thì chân sau dài, chân trước ngắn, vốn cũng không hợp chạy lâu trên nền đất bằng. Sau mấy lần vòng qua vòng lại, đến lúc nó bật người lên, chuẩn bị đổi hướng lần nữa, thì bị Lý Tuấn Sơn đá cho lật nhào, rồi Lý Tuấn Phong nhào tới đè chặt xuống tuyết.
“Cẩn thận chút.” Lý Long nhắc một câu, “Con này dữ lắm đấy, móng cứng lắm. Giờ cứ đập chết nó đi, không thì để nó cào cho một phát thì khó chịu lắm!”
“Không sao, không sao!” Lý Tuấn Phong chưa từng bắt được thỏ rừng sống, nên phấn khích ra mặt. Hắn đè một lúc, thấy con thỏ không động đậy nữa, liền túm hai cái tai dài của nó rồi nhấc bổng lên.“Haiz…” Lý Long thở dài một tiếng. Lại thêm một người bị mấy cuốn họa thư, liên hoàn họa lừa rồi. Con thỏ rừng này nhìn chừng phải bốn năm ký, thuộc loại to xác, chứ dễ gì chỉ túm tai là khống chế được.
Lý Long vừa dứt tiếng thở dài thì bên kia Lý Tuấn Phong đã kêu oái một tiếng đau đớn. Con thỏ cong người lên, dùng móng sau đạp mạnh vào lòng bàn tay và cánh tay hắn. Lý Long nhìn rõ, móng vuốt của con này dài đến hai ba phân!
Lý Tuấn Phong bị cào cho ba vệt rớm máu, đau quá nên buông tay, ném phịch con thỏ xuống đất. Vừa chạm đất, nó lập tức lật người bỏ chạy, nhưng bị Lý Long giẫm một chân giữ lại, rồi túm hai tai nhấc lên.
