TRUYỆN FULL

[Dịch] Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc

Chương 558: Con người là loài linh nhất trăm loài, đâu phải tự dưng mà vậy

Xương lợn rừng đương nhiên không ngon bằng xương lợn nhà, nhưng lúc này cũng chẳng nên kén chọn nữa. Nước vừa sôi, bọt đã nổi đầy mặt nước dùng. Lý Long ăn xong màn thầu, lấy muôi vớt bọt ra rồi hất xuống nền tuyết bên ngoài.

Cách làm này đúng là hơi xuề xòa, nhưng để dụ lũ sói tới thì cũng chẳng sao. Dù đến lúc đó sói không liếm, sang năm bọt ấy ngấm xuống đất cũng coi như bón cho đám cỏ non.

Nói trắng ra là hắn lười.

Vớt sạch bọt xong, Lý Long tìm nắp đậy nồi lại, rồi lấy thêm một cái màn thầu đặt xuống dưới lò sưởi để nướng.

Hai hôm nay màn thầu ăn hơi tốn, Lý Long thấy chắc mình phải hấp thêm một lồng nữa. Nhưng hắn cũng không biết đám Lý Tuấn Sơn bao giờ mới tới. Nếu họ đến sớm, có phải hắn cũng nên quay về rồi không?

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất

Chương 558: Con người là loài linh nhất trăm loài, đâu phải tự dưng mà vậy - [Dịch] Trọng Sinh Tám Mốt Đánh Cá Và Săn Bắt Tây Bắc | Truyện Full | Truyện Full