Lúc ba chú cháu Lý Long xách thỏ về đến nhà thì Lương Nguyệt Mai đã nấu cơm xong xuôi, bày cả lên bàn chờ mọi người.
Lý Kiến Quốc cũng đã tỉnh rượu, rửa mặt mũi xong đang ngồi ngoài sân đợi.
“Anh cả, còn váng đầu không?” Lý Long giơ cái túi lên, cười hỏi.
Hôm qua Lý Kiến Quốc vui quá, một mình nốc hết một chai rưỡi rượu Cổ Thành Đại Khúc. Lúc uống thì sướng, uống xong tiễn khách về là quay lơ ra, ngủ một mạch từ chiều qua đến sáng nay.
“Hết rồi,” Lý Kiến Quốc hiếm khi đỏ mặt, ông vội lảng sang chuyện khác: “Mấy chú cháu bắt được bao nhiêu con?”
