Lý Long không ngờ chỉ một câu hỏi vu vơ của mình lại làm Cố Bác Viễn đổi sắc mặt. Hắn quay đầu nhìn Cố Hiểu Hà đang chuẩn bị vào bếp làm việc, hạ giọng nói:
“Cố thúc, chuyện này... không tiện hỏi sao? Vậy thì thúc cứ coi như cháu chưa nói gì đi.”
“Cũng không phải là không thể hỏi.” Cố Bác Viễn thở dài, xoay người đi tới ngồi xuống bên chiếc bàn cạnh mái che, rồi vỗ vỗ mặt bàn ra hiệu cho Lý Long qua ngồi.
Lý Long không ngồi xuống ngay. Hắn vào phòng tìm hai cái ca tráng men, rót hai ca trà mang ra, đặt một ca trước mặt Cố Bác Viễn, một ca trước mặt mình, rồi mới ngồi xuống.
Người nhà quê đi làm đồng thường không uống nước lọc. Sáng sớm mỗi ngày, việc đầu tiên là đun một nồi nước sôi, rót đầy hai phích, bỏ vài cục trà gạch vào ấm rồi chế nước vào, vậy là có trà uống cả ngày. Mùa đông thì ấm trà được đặt trên giường lò, nước lúc nào cũng âm ấm. Mùa hè thì để nguội tự nhiên, muốn uống nóng thì pha thêm ít nước sôi vào là được.
