Lý Hướng Tiền và mấy người vừa tới là trong sân đang ồn ào cũng yên xuống đôi chút. Cũng may nghi thức bên này đã xong, Lý Hướng Tiền dẫn mọi người dừng trước bàn ghi lễ rồi bắt đầu móc tiền ra.
Thời buổi này, đi lễ cưới thường chỉ một hai tệ, nhà nào khó khăn thì mừng năm hào cũng chẳng ai nói gì. Còn nếu quan hệ tốt, điều kiện khá giả, mừng năm tệ đã là rất đẹp mặt rồi. Thấy người từ huyện lên móc tiền mừng, không ít người đều dõi mắt nhìn sang bên này.
Lý Hướng Tiền là người đầu tiên, tiếp theo là Trần Hồng Quân và Chung Quốc Cường, mỗi người đều rút ra hai tờ Đại đoàn kết: hai mươi tệ!
Đó đã là món tiền mừng cực lớn rồi!
Phải biết rằng công nhân bình thường trong thành phố bây giờ, một tháng lương cũng chỉ ba bốn chục tệ. Chỉ có công nhân bậc cao hoặc làm ở vị trí đặc thù mới được hơn năm mươi tệ. Hồi trước Lý Kiến Quốc làm ở trại cá, trại trưởng từng lên tiếng giữ ông lại, trả ông năm mươi tệ một tháng, vậy mà ông không chịu ở. Trại trưởng còn mắng ông một trận, vì lúc đó bản thân ông ta mỗi tháng cũng chỉ lĩnh có năm mươi tệ, muốn trả cao hơn cho Lý Kiến Quốc cũng không được, làm thế là phạm quy.
