“...Rượu dùng cho đám cưới thì lên nhà máy rượu mua ít rượu lẻ, lấy thêm mấy vò. Chú ở trong đội cũng được xem là có tiền, đến lúc đó mấy người mê rượu thế nào cũng nhìn vào...”
“Không cần rượu lẻ đâu ạ, mỗi bàn lúc đó đặt hai chai Bạch Dương Đặc Khúc.” Lý Long nói, “Rồi thêm hai chai rượu vang đỏ nữa. Ai thích uống rượu trắng thì uống rượu trắng, ai thích uống vang thì uống vang. Đã có người nhìn vào thì cứ để họ uống cho thoải mái.”
Đã là đám cưới của mình thì phải làm cho rộng rãi một chút. Ở thời điểm này, trên bàn cưới mà bày rượu chai thôi đã là rất sang rồi, đủ để người ta nhớ suốt nhiều năm.“Cũng được.” Lương Nguyệt Mai cũng không phản đối. Nghĩ lại thì đúng là như vậy, đã có tiền, người ta cũng biết rồi, lại là chuyện cả đời, xa xỉ một chút thì cứ xa xỉ một chút vậy.
Trong lúc mọi người bàn bạc, Lý Thanh Hiệp và Đỗ Xuân Phương chủ yếu ngồi nghe, thi thoảng mới chen vào vài câu. Dù sao chuyện cưới hỏi ở quê nhà với bên này cũng không giống nhau, nên phần nhiều vẫn là nghe là chính.
Cả nhà cứ ngồi bàn tới lúc Lý Kiến Quốc quay lại, phía Lý Long cũng thấy mọi thứ đã tính toán gần ổn rồi.
