Lần này, Lý Long dẫn Đào Đại Cường đến trạm xe buýt phố cổ trước.
Sắp đến Tết, người qua lại ở khu phố cổ đông hơn hẳn. Từng chiếc xe dừng lại bến, trông như những con quái vật sắt thép nhả ra từng người, rồi lại nuốt từng người vào bụng, rồ ga lao đi vút qua.
Lý Long vẫn như lần trước, vác cái túi phân đạm, gặp ai cũng hỏi:
“Bà con ơi, mua cá không? Cá chép, cá trắm cỏ to đùng, mới bắt hôm qua, giá rẻ đây!”
Câu rao đơn giản, nhưng nói nhiều lại hiệu quả phết. Cứ mười người thì có một hai người tò mò muốn xem cá, mà trong số những người xem đó, cứ bốn năm người kiểu gì cũng có một người mua.
