Thế nhưng mấy người tuyết ấy cùng lắm chỉ qua được một đêm là bị phá mất. Cũng chẳng biết những kẻ đó là thấy người tuyết đáng sợ, hay đơn giản chỉ thích phá phách, không muốn thứ gì đẹp đẽ, nguyên vẹn được tồn tại — người tuyết to thì bị đá rụng đầu, đạp nát thân, còn người tuyết nhỏ thì chỉ cần giẫm một cái là xong.Mỗi lần hôm sau bọn trẻ hí hửng chạy ra xem người tuyết là y như rằng lại khóc.
Có vài người đúng là ghét thật.
Lý Cường tuy không vui lắm, nhưng cậu bé biết đó là thật. Vì chính cậu đã ngồi vo tuyết rời ngoài bờ tường cả buổi mà vẫn không nặn nổi một cục tuyết. Giờ thì cậu hiểu vì sao rồi.
Vậy thì chờ lúc tuyết rơi vậy.
Mặt trời đã lên đúng đỉnh đầu, Lý Long nheo mắt nhìn một lúc, cũng không biết giờ ở Tiểu Hải Tử còn ai đang đục băng bắt cá nữa không.
