Lý Long căng thẳng lắm. Lúc này, nỗi lo lắng trong lòng hắn còn lấn át cả sự phấn khích.
Khác với lần săn lợn rừng trước, lũ lợn đó chẳng khác gì mấy cái bia thịt, cứ nhắm chuẩn rồi bóp cò là xong. Cả đàn mười mấy con, chỉ có con đầu đàn là dám phản kháng, đám còn lại nghe tiếng động là chạy mất dép.
Nhưng sói thì khác. Sự gian xảo của loài này đã khét tiếng cả ngàn năm nay rồi, chưa kể chúng còn linh hoạt hơn lợn rừng rất nhiều.
Lý Long vẫn nhớ như in câu chuyện cổ "Đồ phu ngộ nhị lang" từng học, lũ sói này còn biết đánh úp sau lưng người ta nữa cơ đấy!
Lý Long cảnh giác quan sát cánh rừng. Nhờ chút ánh sáng lờ mờ của bầu trời đêm cộng với tuyết trắng phản chiếu, hắn miễn cưỡng nhìn rõ được tình hình ven rừng.
