“Cút! Con gái tôi không rẻ mạt đến thế!” Lý An Quốc ghét nhất là kiểu lôi con gái ông ra mà nói. Ngay khoảnh khắc ấy, ông hạ quyết tâm, qua năm xong vẫn phải đi Bắc Cương thôi.Dứt khoát chuyển cả nhà sang đó luôn!
Ý nghĩ này vừa lóe lên, chính Lý An Quốc cũng giật nảy mình.
Nếu thật sự đi, bố mẹ ông phải làm sao?
Thế thì khuyên bố mẹ đi cùng!
Cái nơi này đúng là không thể ở tiếp được nữa, chẳng khá lên nổi, sống cũng không yên ổn, ông có hai đứa con gái mà còn bị người ta coi thường. Với lại, mấy tháng nay kiếm được từng ấy tiền, giờ chút hoa màu ngoài ruộng kia, Lý An Quốc thật sự chẳng còn coi ra gì nữa.
