Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Lý Long đã bò dậy. Sức trẻ đúng là tốt thật, đồng hồ sinh học một khi đã hình thành là cứ thế chạy, ngủ sớm dậy sớm làm hắn thấy sung sức lạ thường.
Ăn sáng xong, hắn ra Mã hiệu dắt xe ngựa, lão La còn cẩn thận chất thêm cho một bó cỏ lên xe.
Từ Mã hiệu đi ra, Lý Long chưa kịp gọi thì Đào Đại Cường đã lon ton chạy tới.
“Ăn chưa?”
“Rồi, húp bát canh cá.”
