"Nếu vậy thì chắc chỉ vài ngày nữa là phải gặt rồi." Lý Long nói, nhẩm tính thì cũng sắp đến mùa vụ thật.
Hắn chợt nhớ đến kiếp trước có một giống hướng dương lấy dầu khá nổi tiếng tên là 'Đầu Lùn'. Thân cây chỉ cao cỡ mét mốt, mét hai, thấp hơn gần một nửa so với giống hiện tại. Người ta cắt thân cây mà chẳng cần ngẩng đầu, cứ đưa liềm phạt ngang là xong. Cái giống đó đĩa hoa hướng dương còn to chà bá. Ví dụ như bây giờ, đĩa hoa đường kính hai mươi phân đã coi là to lắm rồi, nhưng giống Đầu Lùn kia có thể phát triển đến ba mươi, thậm chí bốn mươi phân. Hạt cũng to mẩy hơn.
Từng có một thời gian, người trong đội toàn trồng giống hướng dương lấy dầu này.
Chỉ là sau này, vì bông là một loại cây trồng kinh tế, thứ nhất là có Giá bảo hộ của nhà nước, thứ hai là giá cả từng có đợt tăng vọt lên tận trời, giúp một bộ phận người trong đội phất lên làm giàu, thế nên hầu như toàn bộ đất đai đều được chuyển sang trồng bông hết.Giờ trong đội cũng chẳng còn thấy Đầu Lùn đâu nữa.
Trong lúc Lý Long đang miên man suy nghĩ, Lý Thanh Hiệp đã vào nhà uống liền hai bát canh đậu xanh, mãn nguyện quệt miệng đi ra, bảo hắn:
