Ăn trưa xong, Lý Long chợp mắt nghỉ ngơi một lát. Bên ngoài trời vẫn lất phất mưa nhưng không lớn lắm. Hắn đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, đến khi ngớt hạt mới dắt xe đạp ra cửa.
"Đi đường đạp chậm thôi nhé," Đỗ Xuân Phương đứng ở cửa dặn với theo, "Đường nhiều bùn đấy, đừng có cậy sức."
"Mẹ, con biết rồi." Lý Long cười xua tay, vắt chân lên xe đạp thẳng ra khỏi sân, hướng về phía nhà Cố Hiểu Hà.
Còn chưa tới nhà họ Cố, Lý Long đã thấy Cố Hiểu Hà đang đạp xe ra đường lớn, hắn liền bật cười.
Lý Long dừng lại đợi Cố Hiểu Hà đạp tới nơi, cười hỏi:
