Trong tình cảnh như bây giờ, nếu trong túi có bao thuốc, rít một hơi chắc cũng đỡ mệt phần nào.
Đang nghĩ ngợi miên man, khóe mắt Lý Long chợt nhận ra có thứ gì đó đang bơi tới. Ban đầu hắn còn tưởng là một con Miến ngư tử — cái giống này rất thích bơi sát mặt nước, tạo ra một vệt sóng lớn khiến người ta lầm tưởng bên dưới có cá to, đến lúc dùng vợt xúc lên mới tẽn tò phát hiện nó dài cùng lắm bằng chiếc đũa.
Thế nhưng, Lý Long rất nhanh đã nhận ra vệt nước do thứ này rẽ sóng tạo ra hơi dài, Miến ngư tử làm gì có bản lĩnh đó. Lông măng trên người hắn lập tức dựng đứng cả lên, hắn vớ ngay lấy ván chèo nước, đập mạnh xuống vệt sóng kia.Một con rắn bị Lý Long đập văng lên khỏi mặt nước, rồi lại rơi tõm xuống!
Lý Long nào dám dừng tay, hắn cầm ván chèo nước đập liên tiếp. Vốn đã khỏe, nay lại đang trong cơn hoảng hồn, chỉ nện ba năm nhát là con rắn nước đã lật ngửa bụng nổi lềnh bềnh.
Lý Long bồi thêm mấy cú thật mạnh, đập cho con rắn tơi bời ứa máu, nước xung quanh cũng loang lổ sắc đỏ thì hắn mới chịu dừng tay.
