Xe khách lăn bánh, Lý Long ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài vụt qua.
Lướt qua dãy nhà cấp bốn thấp lè tè là đến một cánh rừng bạch dương, phía sau rừng dương là những cánh đồng rộng mênh mông.
Ai từng đọc "Bạch dương lễ tán" chắc đều biết, bạch dương - hay dân địa phương còn gọi là dương chọc trời - mọc rất thẳng, trồng thành từng dải chắn gió cát cực kỳ tốt. Thế nên ven đường, ven ruộng ở khu này thường trồng vài hàng bạch dương. Dưới tán cây là những bụi khổ đậu mọc xanh mướt cả một vùng.
Thỉnh thoảng ven đường lại xuất hiện một hai căn nhà cấp bốn lụp xụp, trên tường quét vôi trắng mấy chữ "Châm nước", "Thay lốp" hoặc "Nhà trọ".
Theo lý mà nói, đống này đều là công trình xây dựng trái phép, vì vốn dĩ ven đường đâu có cho tư nhân tự ý cất nhà. Chẳng qua họ mưu sinh ở đây, lại tiện cho cánh tài xế đường dài, cộng thêm thời này chưa có cơ quan quản lý chuyên trách nên người ta mới nhắm mắt làm ngơ cho họ làm ăn.
