Về phía Lý Long, hắn mang theo bao tải, đạp xe thẳng một mạch đến khe Bạch Dương.
Mấy ngọn núi vòng ngoài không có nấm Hắc Hổ Chưởng, nên hắn cứ thế đạp xe sâu vào trong. Đi được chừng hai ba cây số, đến đoạn đường gồ ghề gần như không đạp xe nổi nữa thì cũng vừa vặn tới chân rừng thông.
Cây cối ở rìa rừng thông không quá rậm rạp, rêu xanh mọc đầy, bên dưới lớp rêu ấy ẩn chứa đủ loại nấm.
Từng hai lần chạm trán linh miêu nên Lý Long cũng cảnh giác hơn hẳn. Hắn nhặt vài hòn đá ném thử vào bụi cỏ, thấy không có động tĩnh gì bất thường mới cất bước đi vào, bắt đầu nhặt nấm.
Nấm Hắc Hổ Chưởng thường mọc thành từng cụm, hễ tìm thấy là y như rằng có cả một mảng lớn. Mỗi mảng như vậy thường thu hoạch được sáu bảy ký, thậm chí tám chín ký là chuyện bình thường. Lý Long kéo lê bao tải, lúi húi tìm kiếm trong bụi cỏ. Thứ này dễ tìm hơn nấm bụng dê nhiều, dù sao thì kích thước cũng to, màu sắc lại nổi bật nên rất dễ nhìn thấy.
