"Tiểu thúc!" Thấy Lý Long, Lý Cường hớn hở gọi to, "Chú xem cháu bắt được nhiều châu chấu chưa này!"
"Giỏi quá ta, gà ăn cái này vào là đẻ nhiều trứng lắm đấy, đến lúc đó cháu tha hồ mà ăn trứng nhé!"
"Cháu không thèm ăn trứng luộc đâu!" Lý Cường gân cổ phản đối.
"Không ăn trứng luộc thì mình ăn đậu đũa xào trứng ớt sợi, chịu không?" Lý Long trêu thằng bé.
"Chịu chịu chịu!" Lý Cường nghe đến món này là tít cả mắt. Đây là món Lương Nguyệt Mai thường xuyên nấu vào mùa này. Đậu đũa và ớt sợi thái nhỏ cỡ đốt ngón tay, đảo nhanh trên chảo cho gần chín rồi đổ bát trứng đã đánh tan vào, đảo thêm vài nhịp là bắc ra. Món này vừa có vị cay cay, vừa thơm mùi trứng xào, ăn cực kỳ tốn cơm.“Tiểu Long, chú mày khá đấy.” Lý Kiến Quốc cười nói, “Cứ dăm ba bữa lại săn được đồ, đúng là thợ săn cừ khôi rồi!”
