Lý Long từ nhà họ Lương trở về, đi ngang qua bờ Tiểu Hải Tử thì thấy Đào Đại Cường vẫn chưa về. Cậu ta đang cầm lưới quăng liên tục ném xuống nước, chắc là đang luyện kỹ thuật.
Lý Long thấy mình cũng lâu rồi không đụng đến, bèn đi tới quăng thử vài mẻ để tìm lại cảm giác.
“Long ca, em thật sự ghen tị với anh đấy…” Đào Đại Cường đứng cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Ghen tị cái gì cơ?” Lý Long vừa gỡ lưới vừa hỏi.
“Ghen tị vì anh giỏi giang, kiếm được tiền, lại còn có được cô vợ tốt như Cố Hiểu Hà.” Đào Đại Cường thật lòng nói.
