Còn tầm này, bọn trẻ con thường thích chơi đùa trên đống rơm lúa mì. Rơm lúa mì lúc đập lúa bị cối xay cán qua nên cực kỳ mềm, chẳng hề dặm chút nào, nằm lên vô cùng thoải mái, kiểu lún hẳn cả người xuống ấy.
Mấy đứa nhóc thích chơi trốn tìm khoái nhất là khoét một cái lỗ trong đống rơm lúa mì rồi chui tọt vào, sau đó kéo rơm lấp kín miệng lỗ lại.
Bình thường trốn kiểu này thì đố ai mà tìm ra được.
Tất nhiên, khả năng cao nhất là đứa trốn trong lỗ tự mò ra. Hoặc là do bên trong nóng quá chịu không nổi, hoặc là đám đi tìm mãi không thấy nên bỏ về nhà hết, chẳng còn ai tìm nữa đành tự chui ra.
Lý Long nhớ kiếp trước từng có đứa trẻ chơi trốn tìm, cũng khoét lỗ chui vào đống rơm lúa mì rồi lấp kín miệng lại, kết quả là ngủ quên luôn trong đó (chắc do thiếu oxy?). Đến tận lúc trời tối mịt vẫn không thấy về, người ta phải huy động cả cụm dân cư đi tìm. Cuối cùng, nhờ tiếng gọi ầm ĩ làm đứa trẻ giật mình tỉnh giấc mới tự chui ra.
