“Thằng Tiểu Long nhà họ Lý ngày nào cũng đi bán đấy thôi, có thấy bị bắt bớ gì đâu.” Dương Hòe Anh đã tính toán đâu ra đấy từ trước, “Mấy hôm trước tôi ra cửa hàng mua giấm, nghe lão Trương bảo bây giờ trên huyện có chợ tự do rồi, người ta mang đồ ra bán không bị bắt nữa đâu!”
“Thế thì mình cũng làm!” Mạnh Chí Cường lập tức hạ quyết tâm, “Phải đi mua một tay lưới… Cá ở Tiểu Hải Tử nhiều lắm, mình không lội vào sâu được thì cứ giăng ở mép bờ chẳng được à? Cùng lắm thì lúc bọn họ giăng lưới, tôi đứng cạnh nhìn rồi học theo…”
Lúc Mạnh Chí Cường tìm đến nơi, Vương Tài Mê nghe xong cũng chẳng tin.
Dù vậy, hai người vẫn hẹn nhau sáng sớm mai lên huyện mua lưới, tiện thể xem xét cái chợ trên huyện ra sao, có ai quản lý hay bắt bớ gì không, và giá cá mú dạo này thế nào.
Về phần Đào Đại Cường, hắn vừa dọn lưới xong xuôi về đến nhà, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì Đào Kiến Thiết đã kể toẹt chuyện này ra.
