Buổi tối, Lương Nguyệt Mai hầm một nồi canh cá, ăn kèm với cơm nguội còn lại từ bữa trưa. Ai đói thì chan canh vào ăn. Canh cá diếc chẳng cần nhiều dầu mỡ, chỉ cần thả chút gừng, hoa tiêu, lúc bắc ra rắc thêm ít hành lá, rau mùi là thơm nức mũi.
Chị em Lý Quyên, Lý Cường đang tuổi ăn tuổi lớn nên cứ thế và lấy và để. Lý Long thì không đói lắm, hắn từ tốn nhằn xương cá trong bát, dù chỉ là một mẩu thịt cá diếc nhỏ cũng thấy thơm ngon.
"Tiểu Long, lúc chú đi bán cá, nếu gặp ai bán heo con thì bắt đôi con về nhé." Lý Kiến Quốc húp xong bát canh, quệt mồm nói, "Trên đã cho phép nuôi heo rồi, nhà mình cứ nuôi nhiều thêm chút. Mấy hôm nữa rảnh rang, anh sửa lại cái chuồng heo."
"Sửa sang gì, cứ nuôi luôn ở Mã hiệu đi, có xa xôi gì đâu." Lý Long bàn, "Em tính mua nhiều một thể, đằng nào Lão La thúc cũng chẳng muốn ngồi chơi xơi nước, em bỏ tiền thuê lão ấy giúp mình nuôi heo, chăn ngựa luôn."
"Làm thế có được không?" Lương Nguyệt Mai có chút lo lắng, "Chính quyền có để yên cho làm không?"
