Điều cô hằng mong mỏi cuối cùng cũng thành hiện thực.
Không còn cảm giác bất lực trào lên từ tận đáy lòng nữa, cả người cô bỗng thấy nhẹ nhõm lạ thường, đến mức tinh thần cũng khá hơn hẳn. Tối nào cũng vậy, chỉ cần lên giường nằm một lúc là cô đã ngủ rất nhanh.
Sáng hôm sau thức dậy, cả người nhẹ tênh, sảng khoái.
Cảm giác ấy thật sự rất dễ chịu.
Không giống như trước kia, dù thức đến rất khuya, khó khăn lắm mới ngủ được, nhưng khi tỉnh dậy người vẫn mệt rã rời, chẳng cách nào đỡ nổi. Vì thế nên cô thật lòng rất biết ơn Trương Hữu. Vừa rồi cô nói sau này còn muốn mời hắn đóng phim nữa, cũng là nói từ đáy lòng.
