Đến trung tâm thương mại.
Từ Thanh Nhã lập tức quên sạch mọi phiền muộn, còn nhanh hơn cả người quản lý, đẩy cửa xuống xe trước. Vương Du vội đuổi theo, tiện tay đưa cho cô một chiếc khẩu trang.
Từ Thanh Nhã nhận lấy đeo vào, rồi bắt đầu đi dạo.
Vừa bước vào một cửa hàng đồ trẻ em, điện thoại cô lại reo. Từ Thanh Nhã móc điện thoại từ túi sau quần jeans ra xem, sau đó không chút do dự đưa thẳng cho người quản lý.
Nếu là người khác thì cô nghe cũng được, nhưng là ông anh hờ của cô thì thôi khỏi. Mỗi lần nghe thấy giọng hắn, kể cả nhìn thấy bóng dáng hắn trên TV, trong đầu cô lại hiện lên hai chữ “nhị đệ” đầy tính sỉ nhục.
