Trương Hữu tựa lưng vào ghế văn phòng, không nhịn được bật cười.
Hắn cũng chẳng hiểu sao trong công ty lại có nhiều người sợ cô ta đến thế… Chẳng phải buồn cười lắm sao! Chuyện còn chưa tới đâu mà cô ta đã nghĩ đến chuyện ra nước ngoài rồi, chuẩn bị cũng đầy đủ ra phết.
Nếu Trương Hữu là kiểu người có tham vọng, nói không chừng hắn đã thật sự cố gắng leo lên vị trí siêu sao thế giới rồi. Dù sao tiền đồ này… đâu chỉ sáng sủa bình thường, mà gần như là đỉnh cao đời người.
Có điều hình như hắn cũng đâu chỉ có một đỉnh cao.
Nếu thật sự muốn lên đỉnh cao, Trương Hữu hoàn toàn có thể thỉnh thoảng đến trước mặt bố Khương Y Nhân lấy lòng, rồi đóng vai một cậu con rể hiếu thảo.
