“……”
Trương Hữu ngây ra.
Hắn cũng chẳng biết Lâm Bảo Nhi đang nghĩ cái gì, sao tự dưng lại liên tưởng sang chuyện đó, hay là cô vẫn luôn nhớ nhung hắn? Nhưng nghĩ kỹ thì cũng không giống. Với thân phận là người đứng đầu một công ty giải trí, nếu cô muốn chơi cho tới bến thì chắc chơi cả mùa xuân cũng chưa hết trò.
Ngay sau đó.
Trương Hữu chợt nhận ra, có lẽ động tác đập muỗi của mình làm Lâm Bảo Nhi hiểu lầm. Hắn đưa tay chọc nhẹ vào vai cô lúc cô đang lái xe. Lâm Bảo Nhi bực mình vỗ hắn một cái, nói: “Có chuyện thì nói đi, động tay động chân làm gì! Đừng có coi tôi là vợ anh…”
