“...”
Nghe Lâm Bảo Nhi nói vậy, Trương Hữu khựng lại một chút, rồi bật cười: “Thôi bớt bày trò đi. Lúc cần đến tôi thì nói tình nghĩa, lúc không cần thì lại lôi quy định công ty ra. Bảo Nhi, làm gì có ai sống kiểu như cô.”
Sau khi biết được chất giọng của Mã Sở, Trương Hữu lập tức hiểu vì sao Thiên Vũ Giải Trí lại chịu dốc sức vì hắn đến vậy. Giọng của tên này đúng là rất đặc biệt, thuộc kiểu “âm sắc du côn” hiếm có.
Kiểu giọng này có độ nhận diện cực cao, cho dù ở trong môi trường ồn ào cũng rất dễ nghe ra là ca sĩ nào đang hát.
Khả năng truyền tải cảm xúc cũng rất phong phú, dịu dàng có, hoang dại có, trầm có, mà quan trọng nhất là cực kỳ khó bắt chước. Nhưng dù vậy, nếu bảo lấy Từ Luân đổi với hắn, Trương Hữu vẫn sẽ chọn Từ Luân không chút do dự.
