Nói đến đây,
ánh mắt cô gái tên Bạch Hiểu Hiểu chợt dao động mấy lần, sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia căm ghét và chua chát.
Không phải cô từng gặp chuyện gì tệ hại, mà là chị gái cô.
Đời người, lúc không có tiền không có thế, sợ nhất là gặp phải chuyện xấu. Một khi đã đụng phải, thì không chỉ bản thân bị ảnh hưởng, mà cả gia đình cũng có thể bị kéo xuống hố.
Cái gọi là bình thường là phúc, không phải chỉ là sống một đời tầm thường, mà là bình bình yên yên sống hết một kiếp, không bị những thế lực bên ngoài quấy nhiễu, cũng không gặp phải mấy chuyện rối tinh rối mù. Kiểu bình thường như thế mới thật sự là phúc.
