Mưa vẫn đang rơi.
Mưa đập lên kính chắn gió, vang lên tiếng lộp bộp.
“Mưa cứ rơi mãi, bầu không khí chẳng mấy êm đềm, dưới cùng một mái nhà em dần cảm thấy lòng mình đổi thay...”
Trong xe, Trương Hữu vừa lái vừa hát bài Mưa Cứ Rơi Mãi của Trương Vũ. Nhà Hàn Duy đúng là ở khá gần nhà hắn, từ Bán Sơn Loan đi xuống, lái về hướng tây chừng ba phút là vào đến khu dân cư nhà hắn.
Lúc lái xe xuống tầng hầm B1 nhà hắn, Trương Hữu để ý trong Gara có thêm một chiếc sedan màu đen. Hắn hơi khựng lại, rồi lại tiếp tục hát: “Chỉ vì yêu quá sâu nên mới oán trách, không nỡ thì thôi đừng cắt đứt, vì đó là vực thẳm chưa từng có đường lui.”
