"Có suy nghĩ gì không!?"
Trên đường về.
Lâm Bảo Nhi cười hỏi.
Người phụ nữ này lúc không cười mang lại cảm giác lạnh như băng. Giống hệt Khương Y Nhân thuở ban đầu, nhưng điểm khác biệt là sự lạnh lùng của cô mang theo cảm giác xa cách bẩm sinh, điều được hình thành do ngồi ở vị trí thượng vị giả quá lâu. Thế nhưng chỉ cần cô bật cười, cả khuôn mặt sẽ lập tức trở nên vô cùng sống động.
Hơn nữa, đôi mắt trong veo như nước mùa thu khẽ nheo lại, khóe mắt vô thức cong lên, trông hệt như vầng trăng khuyết.
