"Anh dám à!?"
Khương Y Nhân dẩu môi dọa: "Nếu anh mà ngáng chân em vụ này, trước giờ em chưa đánh anh bao giờ đâu, nhưng lần này là em đánh thật đấy."
Nói xong, Khương Y Nhân bỗng phì cười. Cô kéo con gái lại gần, thủ thỉ: "Con nghĩ kỹ mà xem, nếu bố không kiếm tiền thì ai nuôi cái nhà này? Mẹ đang mang thai hai em trai con, tầm ba tháng nữa là nằm ổ rồi, không đi làm được đâu. Đến lúc đấy... con muốn nhà mình mang nợ, hay là con không muốn tốn tiền nuôi em?"
"Cho mấy em uống cháo loãng là được mà."
Câu nói tỉnh bơ của Tiểu Tử San làm mặt Khương Y Nhân lạnh tanh ngay lập tức. Cô bực mình mắng: "Bản thân con còn chả chịu ăn cháo, thế mà bắt hai em uống hả? Sao? Làm chị thì ăn sung mặc sướng, còn làm em thì chỉ có nước húp cháo ăn dưa cà thôi à?"
