"Mẹ!"
Tiểu Tử San đang nằm bò ra bàn trà làm cuốn bài tập hè "chín tệ chín bao ship tận nhà", nghe thấy tiếng "bốp" dội ra từ loa sân khấu thì giật mình, ngẩng phắt đầu lên nhìn màn hình. Thấy cảnh tượng trên sân khấu, con bé buột miệng kêu lên một tiếng.
Khương Y Nhân dường như chẳng nghe thấy gì, cô căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc TV treo tường trong phòng chờ.
Sáu ca sĩ khác đang ngồi trên sô pha cũng dán mắt vào màn hình lớn. Chỉ thấy sắc mặt Trương Hữu không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên nụ cười như lúc nãy. Hắn cúi người nhặt chai nước khoáng trên sân khấu lên.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, hắn cười vặn nắp chai uống một ngụm, rồi nói: "Cảm ơn vị khán giả này. Vốn dĩ tôi không khát đâu, nhưng thịnh tình của bạn khiến tôi khó mà từ chối được, cảm ơn nhé."
