Trời vừa tờ mờ sáng.
Khương Y Nhân đã bị một tràng tiếng pháo đánh thức. Cô đưa tay gạt bàn tay của Trương Nghệ đang đè lên ngực mình suốt cả đêm qua ra, rồi mới rón rén vén chăn ngồi dậy.
Năm mới đã đến.
Đèn phòng khách biệt thự tối qua vẫn chưa tắt. Khương Y Nhân dậy xong liền tắt đèn phòng khách tầng hai trước, sau đó mới đi sang phòng chồng.
Đập vào mắt cô là cảnh Tiểu Tử San đang gối đầu lên tay bố ngủ ngon lành như một chú mèo con. Khuôn mặt non nớt áp vào ngực bố, hàng mi dài khẽ rung rung, có lẽ tiếng mở cửa của cô đã làm con bé giật mình.
