Khương Y Nhân quay sang, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Tuệ một lúc lâu.
“Sao thế?”
Hàn Tuệ thắc mắc hỏi.
“Dạo này chị cứ nói bóng gió mãi. Nói đi! Rốt cuộc chị biết cái gì?”
Khương Y Nhân khẽ nhíu mày, ngẫm nghĩ một chút. Thấy vẻ mặt do dự của Hàn Tuệ, cô mở lời trước: “Chị đừng bảo là mấy lời đồn trong công ty là thật đấy nhé?”
