Đời người đúng là chẳng biết đâu mà lần.
Điển hình như việc Khương Y Nhân mang thai đôi này chẳng hạn. Trương Hữu tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn cảnh vật thành phố lùi dần về phía sau, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thê lương khó tả.
Rõ ràng lần nào hắn cũng dùng biện pháp bảo vệ, chỉ có đúng cái đêm hôm ấy... Vì rách bao xong lười đi lấy cái mới, lại ôm tâm lý ăn may nghĩ chắc không "dính" đâu, ai ngờ... chuyện không thể nào xảy ra lại cứ thế mà xảy ra.
Đã thế còn một phát ăn hai.
Súng ống kiểu gì thế không biết!?
