Trong bữa cơm tối.
Không biết có phải do bị Trương Nghệ làm cho thần hồn nát thần tính hay không, mà Trương Hữu cứ cảm giác ánh mắt cô ấy lúc vô tình lúc cố ý lại liếc về phía mình.
Bảo là Trương Nghệ đang trêu đùa hắn ư?
Trương Hữu thấy khả năng này không cao lắm.
Đến cả cái câu “Anh chẳng đã nhìn thấy hết rồi sao, còn gì nữa đâu mà nhìn” cô ấy cũng thốt ra được, thì rõ ràng có ý là: nếu tối nay không phải đang ở nhà hắn, Trương Nghệ cũng chẳng ngại để hắn nhìn thêm lần nữa.
