Bước ra khỏi Trích Tinh các, từng cơn gió đêm se lạnh phả vào mặt.
Phong Vô Ngân khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp, dừng bước ngay tại cửa.
"Kim Bảo huynh, Lý huynh." Phong Vô Ngân thu quạt lại, khẽ gõ vào lòng bàn tay, "Phong mỗ dốt đặc cán mai khoản luyện khí, có đi theo cũng chỉ đứng trơ mắt ếch, lại còn phiền Kim Bảo huynh phải phân tâm tiếp đãi. Vừa hay lúc nãy ăn hơi no, ta định đến Thính Vũ hiên ở Thiên Nguyên thành ngồi một lát, nên không đi cùng hai vị nữa."
Vương Kim Bảo đảo trắng mắt. Hắn biết Phong Vô Ngân cái gì cũng tốt, chỉ tội mắc bệnh sạch sẽ. Nhưng hắn cũng không vạch trần y: "Được được được, Phong đại thánh tử đi thong thả. Đợi ta giúp Lý huynh luyện xong pháp khí, chúng ta sẽ qua tìm ngươi."
"Đi đây." Thân hình Phong Vô Ngân nhoáng lên, hóa thành một làn gió xanh, thoáng chốc đã biến mất vào màn đêm.
