Nét mặt Ngô Âm Dương cứng đờ.
"Khụ khụ! Đạo hữu thật biết nói đùa."
Ngô Âm Dương không lùi mà còn tiến tới, bước thêm một bước về phía trước.
"Tại hạ không phải mắt kém, mà là nói thật lòng."
Ngô Âm Dương hạ thấp giọng: "Tại hạ là Lạc Cương, một kẻ tán tu. Vừa rồi thấy bóng lưng đạo hữu vĩ ngạn, khí độ bất phàm, không hiểu sao lại thấy thân thiết như đã từng quen biết."
