"Nói thừa! Không phải người chơi thì chạy đến cái nơi quỷ quái này nộp mạng chắc? Mẹ kiếp, lão tử đến đây đã ba bốn ngày rồi, bị đám chó đẻ này hành cho như con chó! Cái trò chơi rách nát này chẳng có chút trải nghiệm nào cả, quái vật con nào con nấy hung hãn như phát điên. Lão tử đường đường là một tán tiên, vậy mà suýt chút nữa không đánh lại nổi một con quái nhỏ nhập môn! Đệt đệt đệt! Bọn công ty game toàn lũ ăn phân lớn lên à, làm ra cái trò chơi rách nát gì thế này!"
Kẻ kia dường như mấy ngày nay đã phải chịu không ít khổ sở, vừa thấy có người trò chuyện với mình liền lập tức oán trời trách đất, mở miệng ra là văng tục chửi thề.
"Tiên sư cái bọn Du Lý Cục, dám lừa lão tử đến đây nộp mạng! Đợi lão tử trở về xem có xử đẹp từng thằng ngu đó không! Lão tử đường đường là hội trưởng Thiên Vương Điện, không phải để đám phàm nhân bọn chúng thích đùa giỡn là đùa giỡn! Còn cả đám cặn bã Quốc Liên kia nữa, hùa nhau lừa gạt lão tử, nói cái gì mà vì toàn nhân loại, vì đại cục! Toàn nhân loại cái con khỉ, lão tử đây mới chính là đại cục!"
Kẻ kia càng chửi càng kích động, ngay cả mặt đất xung quanh cũng khẽ rung chuyển theo. Bên trong khối đá đen kia, ánh sáng liên tục chớp lóe, tựa hồ sắp bùng nổ đến nơi.
Lần này đến lượt Tiêu Kiệt căng thẳng, nhỡ đâu lại dẫn dụ mấy con quái vật kia tới thì khốn, hắn vội vàng khuyên nhủ: "Dừng! Dừng! Dừng! Huynh đệ bình tĩnh, bình tĩnh đã! Chúng ta đã đến đây rồi thì đừng oán trời trách đất nữa, làm người phải thoáng một chút. Chẳng qua chỉ là mạt thế cỏn con thôi mà, chúng ta đường đường là tiên nhân đã phi thăng, còn sợ chút khó khăn này sao?"
