“Vậy thì nói chính sự.” Tiêu Kiệt cũng không câu nệ, ngồi xuống bồ đoàn đối diện Thông Thiên đạo nhân. Hai người ngồi đối mặt nhau, quả thực có vài phần dáng vẻ tọa đàm luận đạo.
“Chẳng hay, chính sự mà ngài nói là gì?”
Giọng hắn bình thản, không hề vì sự thâm sâu khó lường của đối phương mà tỏ ra quá mức khách sáo. Đã cất công chờ đợi ở đây, chắc chắn lão có điều mưu cầu hoặc nhờ vả, hắn cũng chẳng cần phải quá mức dè dặt làm gì.
“Nhắc đến chính sự thì kể ra dài lắm.”
Thông Thiên đạo nhân vừa nói vừa bước tới bên hỏa lò đất nung, nhấc ấm trà đang sôi ùng ục lên. Động tác của lão uyển chuyển như mây trôi nước chảy, rót cho Tiêu Kiệt một chén. Nước trà trong veo, hương thơm thanh khiết.
